Hiển thị các bài đăng có nhãn Đọc sách. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đọc sách. Hiển thị tất cả bài đăng

6.10.09

Hãy viết tiểu phẩm đi

Ngày 15/11/2009, bài này được chuyển sang blog: http://www.creationmini.blogspot.com/ ở mục "Each book is a creation"

Tóm tắt các bước để viết tiểu phẩm:
  1. Bắt đầu từ chổ nào?
    Sự kiện được phản ảnh trên báo, chứa đựng mâu thuẫn.
  2. Cài đặt, mở ra và thắt lại.
  3. Ngôn ngữ.
    Vận dụng thành ngữ, ca dao, câu thơ, tích xưa, từ ngoại.
  4. Thế nào là phong cách.
    Trước tiên phải viết tiểu phẩm đạt mức "sạch nước cản".
  5. Đặt tít.
    Tít phải có ẩn ý, ý nghĩa thâm thúy.
  6. Câu mở đầu.
    Nếu câu mở đầu chạm ngay vào vấn đề thì bài ấy là bài hay.
  7. Đi tiếp.
    Chia bài thành vài đoạn, mỗi đoạn là một vấn đề nhỏ, quan điểm nhỏ.
  8. "Đánh" thế nào?
    Phát hiện mâu thuẩn, khẳng định vấn đề, phê phán thói xấu, lên án hành vi vô đạo.
"Hãy viết tiểu phẩm đi" là tựa của một cuốn sách mõng, tác giả là nhà báo Lý Sinh Sự. Rất hay đối với người muốn học cách viết tiểu phẩm và cũng rất hay đối với người không muốn viết tiểu phẩm. Cần phải đọc hết cuốn sách. Ở đây xin được giải thích tóm tắt trên bằng cách trích từ cuốn sách ra một chút thôi.



  1. Bắt đầu từ chổ nào?
    "Vạn sự khởi đầu nan". Riêng với tiểu phẩm báo chí, khởi đầu bao giờ cũng là một sự kiện. Một sự kiện được phản ảnh trên báo chí về cơ bản dưới dạng một bản tin. Tin hay bài không nói trong tập sách này. Còn với tiểu phẩm, từ các sự kiện, nhiều khi từ chính các bản tin, người viết "chế" ra tiểu phẩm. Có người gọi đó là "bình luận nghệ thuật". Bình luận không dễ, còn nghệ thuật lại có những đòi hỏi cao hơn.
    Từ một sự kiện, người viết bản tin chỉ cần tuân thủ các nguyên tắc "W": Chuyện gì? Khi nào? Ở đâu? Ai? Như thế nào?. . . Còn với tiểu phẩm có khác. Sự kiện được chọn làm "nguyên liệu" cho tiểu phẩm phải là các sự kiện chứa đựng những mâu thuẩn.
    Thí dụ, do "bệnh thành tích" trong giáo dục mà có cảnh "sáng lớp 6 chiều lớp 1". Sáng đi học cho đủ tiêu chuẩn phổ cập cấp I do Bộ Gíao dục đề ra. Chiều phải học đọc, học viết lại từ đầu vì em này mất kiến thức cơ bản. Một sự kiện như thế gọi là "nguyên liệu chuẩn" để người viết tiểu phẩm "nấu nướng" với các kiểu "nghệ thuật" khác nhau, từ phê phán đến mỉa mai, chê bai thẳng thừng hay "đá móc" sau lưng, thậm chí đem "bệnh thành tích" ra pha trò cười, cao hơn là bêu riếu trước bàn dân thiên hạ. Cũng cần nhắc, dù "xào nấu" thế nào cũng chỉ là một món, món tiểu phẩm này không đựng bằng bát ô tô, chỉ là chén nhỏ, nhưng đậm đà bản sắc "chính luận nghệ thuật".
  2. Cài đặt, mở ra và thắt lại.
    Như trên đã nói, tiểu phẩm không ăn sống nuốt tươi sự kiện mà người ta phải chế biến, gia giảm. Cách chế biến thông thường là cài đặt. Phải biết cài đặt các mâu thuẩn trong sự kiện sao cho nó "tự nhiên một cách hữu ý" để đến lúc kết mới nói huỵch toẹt ra rằng "bệnh thành tích" trong giáo dục như trên là một trò hề không hơn không kém. Trò hề thì phải gây cười, cười vỡ bụng hay cười ruồi, tùy theo phong cách người viết. . . Cũng có tác giả tìm ra một kết cấu khác cho tiểu phẩm của mình, nhưng nhìn chung xây dựng kết cấu của tiểu phẩm phải có kịch tính. Nghĩa là phải đẩy mâu thuẩn lên cao trào rồi mới "mở nút" để cùng vừa cười vừa chê. Không có chuyện viết tiểu phẩm theo kiểu "rút ra bài học" như các tờ báo chính trị. Thích mà nhớ, nhớ mà suy ngẫm, cười mà ghét, biết mà đánh giá, hoặc để cảnh tỉnh, cảnh báo, cảnh cáo, cảnh giác. Đó là "mục đích nghệ thuật" của tiểu phẩm.
  3. Ngôn ngữ.
    Như vậy, tiểu phẩm là biết chọn nội dung làm bạn đọc thích thú. Cái lý thuyết "hai quan" tạo ra sự thích thú là chọn nội dung có liên quan đến người đọc, hoặc là chuyện mà người đọc "quan tâm". Điều quan trọng thứ hai là ngôn ngữ, hay nói cụ thể là cách dùng chữ cũng phải làm bạn đọc thích thú như nội dung, thậm chí hơn được càng tối.
    Các vị "tiền bối" tiểu phẩm đã dạy: Ngôn ngữ tiểu phẩm phải đảm bảo trong một bài có vài câu hay, vàl chữ đọc thấy sướng.
    Một vài yêu cầu về ngôn ngữ:
    1. Dùng nhiều thành ngữ, ca dao và nói chung là ngôn ngữ mà nhân dân ta hay dùng hàng ngày. Tiếng Việt có nhiều thành ngữ, ca dao tục ngữ có tính khái quát cao như "Ăn như rồng cuốn, nói như rồng leo, làm như mèo mữa", "Tốt gỗ hơn tốt nước sơn", Lắm thầy thối ma", Đầu voi đuôi chuột" . . . Chỉ cần "nồi nào vung nấy", không dùng chữ gán ghép khiên cưỡng hay ngớ ngẩn là được.
    2. Có thể đưa vào tiểu phẩm những câu thơ đã được mọi người thuộc như ca dao ví như những câu trong Truyện Kiều.
    3. Dùng tích xưa nói chuyện nay như "Võ Tòng đả hổ".
    4. Có thể dùng cả từ nước ngoài để "gút bay" quan tham, "lôpby" để nói chuyện lo lót, "mitxtơ" thay cho từ ngài, "holigan" thay cho từ côn đồ . . .
    Nói chung việc dùng từ trong 4 yêu cầu trên làm tăng thêm tính hài hướt, làm đậm thêm chất châm biếm của tiểu phẩm . . . Nên nhớ, tin tức phản ảnh ngay lập tức sự kiện. Tiểu phẩm có sau tin tức. Làm tin đi sau là cho độc giả ăn cơm nguội. Tiểu phẩm đem cơm nguội ra rang mỡ, cho gia giảm vào thành "Cơm rang thập cẩm" hay đặc sản như "Cơm chiên Dương Châu".
  4. Thế nào là phong cách.
    Viết tiểu phẩm mà không có phong cách thì ít người đọc. Người ta đọc nhiều cũng là vì nhớ cách viết, nhớ đến tác giả, tức là nhớ đến phong cách. Để đạt đến phong cách trong sáng tác nghệ thuật, người nghệ sĩ phải dành hàng chục năm lao động nghệ thuật nghiêm túc, cộng với sự tìm tòi sáng tạo.
    Như vậy, phong cách có hai giai đoạn. Giai đoạn một là phải biết cách viết tiểu phẩm. Khi đã "sạch nước cản" rồi, viết quen tay rồi thì chuyển sang giai đoạn hai, tức là tìm tòi sáng tạo ra lối viết riêng "không giống ai" của mình.
    (cần phải đọc sách để rõ thêm nội dung này)
  5. Đặt tít.
    Tít là một nữa thành công của tiểu phẩm. Có người nói tít quyết địh số phận một bài báo, tít có bắt mắt người ta mới đọc. Tít chẳng gợi mỡ tò mò dễ bị bỏ qua. Ngược lại, tít hay là vồ ngay mà đọc. Tít của tiểu phẩm không cần tuân thủ các yêu cầu của tít bài báo, phóng sự. Tít tiểu phẩm phần nhiều là kết quả của sự việc.
    Tùy từg loại bài tiểu phẩm mà có cách đặt tít theo các kiểu khác nhau: tít có tính chiến đầu, tít chính luận, tít có tính văn nghệ, tít nói đùa, tít châm chích. Dù là tít kiểu gì, tiểu phẩm đòi hỏi tít phải có ẩn ý, ý nghĩa thâm thúy vì bản thân sự việc nêu trong tiểu phẩm đã là những mâu thuẩn, nghịch lý, bất cập.
    Thí dụ: "Cái lợi của. . . .xỉn", "Tiến một bước, lùi hai bước", . . .
  6. Câu mở đầu.
    Câu thứ nhứt là khó nhứt. Nó như là điệu nhạc mở ra cho cả bản nhạc, thường là mất rất nhiều thời giờ mới tìm ra.
    Nếu câu mở đầu viết xa quá, thì cả bài sẽ lan man, lòng thòng. Nếu câu mở đầu chạm ngay vào vấn đề thì bài ấy là bài hay.
    Bí quyết viết văn là "mở cửa thấy núi", tức là nói ngay vào vấn đề để bạn đọc chú ý, có khái niệm chung trước tiên ở trong óc, rồi hãy giải thích dần dà sau.
    Nếu tiểu phẩm mang mục đích phê phán gay gắt thì ngay từ câu mở đầu đã phải đưa ra quan điểm của mình một cách thẳng thừng.
    Cũng có khi mở đầu bằng cách dẫn câu nói của ai đó rồi bắt đầu chứng minh câu đó là đúng hoặc sai với thực tế hiện tại.
  7. Đi tiếp.
    Cả bài tiểu phẩm là một vấn đề lớn, quan điểm lớn. Để thể hiện được điều đó phải chia bài thành vài đoạn, mỗi đoạn là một vấn đề nhỏ, quan điểm nhỏ.
    Các ý phải liên quan với nhau, đừng để hai quan điểm không liên quan với nhau vào một đoạn.
    Muốn viết cho hay, không nhạt nhẽo phải dùng giọng điệu, lúc thì khẳng định, khi thì hoài nghi, lúc thì nêu câu hỏi chất vấn, khi thì (giả vờ) sửng sốt, ngạc nhiên.
    Người xưa nói "Lòng lạnh như băng, văn như đống tro tàn". Người viết tiểu phẩm phải có trách nhiệm chính trị và nhiệt tình với cuộc sống. Nói cách khác là phải dám đấu tranh. Khi nói phải vận dụng các phương pháp khoa học của triết học, có biện chứng, biện luận. Viết tiểu phẩm về cơ bản là biện luận để tìm ra chân lý.
  8. "Đánh" thế nào?
    Chống để xây là sợi chỉ đỏ xuyên suốt của tiểu phẩm. Nêu một vấn đề ra bao giờ cũng phải có cái để tán thành, có mặt để phản đối. Viết tiểu phẩm để "đấu tranh nội bộ" cũng chỉ cần ớ mức độ phát hiện mâu thuẩn, khẳng định vấn đề, phê phán thói xấu, lên án hành vi vô đạo.

30.9.09

Bấm độn Bát quái

BÁT MÔN CÁT HUNG PHÁP

CHẤN

thương

TỐN

đỗ

LY

cảnh

CẤN

sinh

KHÔN

tử

KHẢM

hưu

CÀN

khai

ĐOÀI

kinh

Xem 3 cột trên như 3 ngón tay: trỏ, giữa và áp út. Bắt đầu từ CÀN.

Trong Bát môn, nói chung Hưu - Sinh - Khai - Cảnh là cát, Thương - Đỗ - Kinh - Tử là hung. Thực tế, cát môn cũng có điều kỵ, hung môn cũng có điều nên làm, tùy theo trường hợp cụ thể.

  1. HƯU MÔN: Nên yết kiến nhà vua và các bậc quyền quí tuyển tướng cất quân, sửa mộ, lập sổ, xây dựng, đặt hướng, thi tuyển quan lại, kết hôn, cầu tài, luyện binh lập nghiệp, xuất hành chiến trận, . . . mọi việc đều lành.
  2. SINH MÔN: Nên cứu tai, trị bệnh, đi xa, kinh doanh, xây dựng, cầu tài, . . . mọi việc đều tốt.
  3. THƯƠNG MÔN: Nên săn thú bắt cá, kiện tụng, đòi nợ, thu tiền. Chú ý: dễ gặp trộm cướp.
  4. ĐỖ MÔN: Nên bắt kẻ trốn chạy, ngăn chặn mưu gian, diệt trừ hung bạo, xét việc hình ngục nợ nần, chặp đường tránh tà, giấu giếm ẩn náu, né tránh tai nạn. Nếu xuất hành dễ lạc đường.
  5. CẢNH MÔN: Nên dâng thư hiến kế, tiếp phái sứ thần, chiêu mộ người hiền, yết hiến người trên, tạ ơn tiến cử. Nhất là nên đòi và thu nợ, thăm viếng người thân, đột vây phá trận.
  6. TỬ MÔN: Nên bắt cá săn thú, điếu tang tống táng, xét xử, phạm tội, qui tập mộ cũ.
  7. KINH MÔN: Nên bắt trộm cướp cờ bạc, tìm vật bị mất, xử việc tố tụng, trấn áp, khủng bố.
  8. KHAI MÔN: Nên yết kiến người trên, hiến kế cầu danh, tuyển tướng cất quân, viễn chinh, ứng cữ, thăng quan chậm chức, xuất hành, giá thú, cầu tài, mở chợ, đào giếng. Mọi việc đều tốt.

27.9.09

Cách pha chế KEM LY

CÁCH THỨC CHẾ BIẾN:


  1. Cho đá viên vào túi đựng đá (vải dày), buột chặt, đập vụn bằng chày. Hoặc xay bằng máy.
  2. Trái cây cắt làm đôi, nạo phần thịt để dùng.
  3. Cho thịt trái cây, đá vụn và các nguyên liệu khác vào máy xay sinh tố.
  4. Bật máy, xay khoảng 10 giây, dùng thìa đảo đều rồi xay tiếp khoảng 20 giây nữa.

CÁCH PHA CHẾ KEM LY từ TRÁI CÂY TƯƠI:

  1. Công thức:
    • ĐÁ VỤN
    • ĐƯỜNG (Nước đường - Xi rô - Mật ong - Đường glucô)
    • SÔ ĐA (Coca - Pepsi - 7up . . . (có ga))
    • SỮA ĐẶC (Sữa tươi - Kem vani)
    • TRÁI CÂY (Nước ép trái cây)

  2. Tỷ lệ pha chế thì quá nhiều công thức phải cân, đo quá rườm rà. Ban đầu, cứ việc lấy 2 phần lõng - đặc của công thức trên bằng nhau. Sau đó, tùy theo ly kem khai trương mà gia giảm tỷ lệ lõng - đặc, thêm bớt khối lượng mỗi thứ.
    Nếu không có đủ loại thì tối thiểu cũng phải có ĐÁ - ĐƯỜNG - TRÁI CÂY, hoặc các thứ tương đương.

Đúc kết lại từ "112 loại kem cốc ngon, bổ dưỡng" và kinh nghiệm uống sinh tố quán.

12.9.09

Xoa xát bộ mặt có thể trẻ lại 15 tuổi

Trích từ sách "Thuật hồi xuân cho nam nữ" do Song Hòa biên soạn.
Trước tiên, chắp hai bàn tay lại và chà xát tới-lui hoặc xoay tròn tới khi 2 lòng bàn tay nóng lên.
Cách làm :
  • Dùng bàn tay đặt ngang xòe rộng để che toàn bộ khuôn mặt, dùng sức xoa xát từ trán xuống xương lưỡng quyền, ngạc dưới, cuống họng, cũng tức là từ trên xuống dưới.
  • Nhưng khi đi tới vùng môi, ngạc dưới cần há ra, xoa xát thật mạnh tới phần cổ. Tay trái, tay phải thay nhau mà làm, điều cần chú ý là phải ma sát toàn mũi không để xót chổ nào.

Gỉai thích :

  • Ở bài "Vận hành kinh mạch" có đề cập sơ qua về việc chắp hai tay. Tạm gọi là "Dòng điện sinh học", được sinh ra khi chắp hai bàn tay và chà xát sẽ tác động lên vùng xoa xát. Nếu lòng bàn tay nguội đi, có thể chà xát lại cho nóng rồi xoa xát tiếp.
  • Ở vùng mũi xếp hàng một số kinh huyệt, cần phải kích thích.
  • Ở cổ họng tập trung nhiều kinh huyệt liên quan đến nội tiết, cần phải kích thích.
  • Kiên trì xoa xát kết quả da sẽ phát nhiệt. Điều đó chứng tỏ máu tuần hoàn tối, những phế vật ngưng đọng trong cơ thể sẽ được thải ra ngoài, máu tươi sẽ được dẫn đến ngóc ngách của những huyết quản nhỏ.

Tác dụng :

  • Gỉam bớt, không còn vết nhăn.
  • Do nội tiết mà phát huy tác dụng hoạt bát, tươi tắn, mượt mà, giữ được vẻ thanh xuân.
  • Ngừa được hiện tượng lão hóa như nổi sùi, có vết nhăn do đào thải được đều đặn.

12.8.09

Bấm độn Lục nhâm

LƯU LIÊN
TỐC HỶ
XÍCH KHẨU
ĐẠI AN
KHÔNG VONG
TIỂU CÁT

BÀI QUYẾT :

  • ĐẠI AN :
    Đại an đại cát tường, cầu tài Khôn phương.
    Vật mất không xa lắm, gia trạch vững an khang.
    Người đi thân chưa động, người ốm chủ không phòng.
    Tướng quân về đồng ruộng, cẩn thận suy cho tường.
  • LƯU LIÊN :
    Lưu liên việc khó thành, cầu mưu ngày chưa nên.
    Việc quan chỉ nên hoãn, người đi chưa hồi trình.
    Vật mất ở Phương Nam, tìm gấp mới được yên.
    Phải giữ gìn miệng lưỡi, nhân khẩu chỉ bình bình.
  • TỐC HỶ :
    Tốc hỷ hỷ giáng lâm, cầu tài đến hướng Nam.
    Vật mất Thân, Mùi, Ngọ, gặp người lên đường tìm.
    Việc quan có phúc đức, người ốm không họa xâm.
    Ruộng vườn gia súc tốt, người đi có hồi âm.
  • XÍCH KHẨU :
  • Xích khẩu giữ mồm miệng, việc quan phải đề phòng.
    Vật mất phải tìm gấp, người đi có kinh hoàng.
    Súc vật lắm tai quái, người ốm về Tây phương.
    Lại phải phòng nguyền rủa, e rằng nhiều tai ương.
  • TIỂU CÁT :
  • Tiểu cát nhất tốt lành, trên đường dễ luận bàn.
    Ân nhân về báo hỷ, vật mất ở hướng Khôn.
    Người đi sắp về đến, quan hệ tốt đẹp hơn.
    Việc gì cũng hòa hợp, ốm đau xin trời thương.
  • KHÔNG VONG :
  • Không vong rất không lành, âm nhân rất bất bình.
    Cầu tài của không thấy, người đi tin chẳng lành.
    Việc mất không tìm thấy, việc quan có tội hình.
    Người ốm gặp quỷ ám, cúng lễ cầu yên lành.

Gỉai thích bài quyết : ( nội dung sưu tầm được chưa sát nghĩa với bài quyết )

  • ĐẠI AN : Định việc gì được việc nấy. Cầu tài phía Tây được. Nếu mất vật thì có thể tìm lại được. Xem về tật bịnh thì không đáng âu lo. Buôn bán nhanh lợi. Hỏi về gia đạo thì được yên bình.
  • LƯU LIÊN : Định việc khó thành. Mưu cầu việc gì thì lâu được, cần trì hoãn. Nếu hỏi chuyện mất của thì tìm lời giải ở phía nam. Cẩn thận các chuyện thị phi.
  • TỐC HỶ : Mọi việc mỹ mãn. Cầu tài ở hướng Nam. Mất của mà hỏi thì thực sự vật chưa mất, cần tìm kỹ lại. Có thể gặp quý nhân trợ giúp.
  • XÍCH KHẨU : Là quẻ chuyên về chuyện thị phi. Nếu hỏi chuyện mất của thì phải dò la mới tìm lại được. Khó nhờ cậy quý nhân. Hỏi về sức khỏe thì ốm đau.
  • TIỂU CÁT : Chủ về việc lành. Tìm đồ đã mất ở phương Tây. Hỏi về người đi xa, quý nhân thì sắp gặp họ rồi. Nếu cầu khỏi bệnh cũng được.
  • KHÔNG VONG : Lặng tiếng im hơi. Nếu hỏi chuyện cầu tài thì bất lợi. Mất của cũng không tìm ra. Muôn sự đều không thuận.

Nhận xét : Nội dung trên được chọn lọc trong một số tài liệu tiếng Việt, cần phải xem xét nguồn gốc, cách vận dụng để bấm độn, giới hạn của phương pháp này . . . mà không sa vào mê cung của sự thần bí, của thói mê tín dị đoan.

CÁCH ĐẾM ĐỂ CHỌN KẾT QUẢ : ( bấm độn )

  1. Trên bàn tay trái, ngấn thứ 3 của ngón tay trỏ gọi là Đại an, ngấn thứ 1 là Lưu liên. Tương tự trên ngón tay giữa và ngón tay áp út. Bắt đầu từ Đại an, đếm theo chiều kim đồng hồ theo thứ tự : Đại an - Lưu liên - Tốc hỷ - Xích khẩu - Tiểu cát - Không vong.
  2. Đếm bằng tháng âm lịch ( 1, 2, . . . ), ngày âm lịch ( 1, 2, 3, . . . ), giờ ( tý, sửu, dần, . . . )của lúc bấm độn.
  3. Thí dụ vào lúc 12 giờ trưa ngày 8 tháng 4 âm lịch, đếm tháng 1 ở Đại an tới tháng 4 ở Xích khẩu, tiếp theo đếm ngày 1 ở Xích khẩu tới ngày 8 ở Tiểu cát, cuối cùng đếm giờ tý ở Tiểu cát tới giờ ngọ ở Tiểu cát. Kết quả ứng ở quẻ Tiểu cát.
  4. Chi tiết còn nêu nam - nữ đếm khác nhau, trong 1 ngày có thể bấm độn mấy lần và mỗi lần đếm khác nhau, thời gian tối đa để ứng nghiệm, . . .

PHÂN TÍCH CÁCH ĐẾM TRÊN :

  1. Một bạn trên Internet có nhận xét là nếu bấm độn vào lúc nữa đêm của ngày đầu tháng một thì chắc chắn sẽ là quẽ Đại an, của tháng 2 sẽ là quẽ Lưu liên, . . . tức là sẽ mất tính ngẫu nhiên.
  2. Khi một người nào đó không còn cách nào khác để chủ động về các vấn đề trong cuộc sống bản thân, nếu muốn dựa vào Bấm độn thì sẽ chờ đợi vào 1 kết quả ngẩu nhiên. Từ xưa, mỗi người khác nhau khi tìm cách để có kết quả ngẩu nhiên sẽ tạo nên các phương pháp khác nhau như trong mục 4 ở trên.

VẬN DỤNG :

  1. Chọn một số bất kỳ gồm 3 chữ số, thí dụ như số 845. Lấy số 8 đếm từ Đại an tới Lưu liên, lấy tiếp số 4 đếm từ Lưu liên tới Tiểu cát, lấy tiếp số 5 đếm từ Tiểu cát sẽ được quẽ Xích khẩu. Nhưng các sợi dây thần kinh tạo nên lối mòn nên số bất kỳ được nghĩ ra sẽ có tính ngẩu nhiên giảm. Nên có thể số bất kỳ là số của chiếc xe thứ ba chạy qua mặt mình. Số bất kỳ cũng có thể có 4, 5, hoặc 6 chữ số được chia ra làm 3, 4, 5, hoặc 6 lần để đếm. Nhắc lại là khi nào bí quá, muốn níu kéo cái gì đó thì có thể Bấm độn.

3.7.09

Đọc sách 24-7-09

3. HARRY POTTER và HOÀNG TỬ LAI :
Trang 448 " ... khiến cho Harry có cái cảm giác như mọi khi là nó đang bị chiếu tia X qua người. ". Có thể kiểm tra lại có khoảng thời gian nào mà Harry Potter được dạy cho biết tia X là gì.

2. NẾP GẤP THỜI GIAN :
A Wrinkle in Time - Madeleine L'engle, Nguyễn Lan Hương dịch, là một truyện viễn tưởng có từ năm 1962. Cuối sách có một tiểu luận rất hay là " Hành trình mơ mộng cùng Nếp gấp thời gian - Khoa học đời thực đằng sau huyền ảo" do Lisa Sonne viết về vũ trụ, sự sống, chiều không gian, máy tính

1. CHUYỆN KÍN CẤM THÀNH :
Tác giả là Mai thanh Hải. Trích trong Lời đầu sách : " . . . Và còn biết bao cuộc đời, biết bao con người, biết bao sự kiện, biết bao " chuyện kín cấm thành " mà ngày nay chúng ta cần phân định cho rõ trắng đen, cho hết mập mờ, cũng như nói ra cho hết oan khuất. Nếu như quá khứ bận rộn chưa làm được thì ngày nay, chúng ta đã có thể xếp đặt công việc cân đo đong đếm cho thấu tình đạt lý, cho dù có một phần nào sự việc đã bị vùi lấp trong tro bụi hay đã đôi chút biến dạng đưới tác động của nắng mưa. ".
Tình cờ tìm thấy được cuốn sách này, tôi đã xem liền một mạch hết 240 trang, biết được :


  • Xuất xứ của câu ca ai oán " Ai đưa cây cải lên trời. Rau răm ở lại chịu đời đắng cay ".
  • Nhóm Ngũ Long : Phan châu Trinh, Phan văn Trường, Nguyễn ái Quốc, Nguyễn an Ninh, Nguyễn thế Truyền.
  • Sao lại gọi là cầu Bông ( Gia Định ).
  • . . . . .

Trước đây học Sử, đọc sách nhiều nhưng kiến thức tản man. Tác giả Mai thanh Hải đã liên kết nhiều thông tin, cộng trừ các năm của nhiều triều đại, . . . để có những kết quả mà mình không nghỉ tới, như :

  • Vua Tự Đức có bao nhiêu người con ?
  • Cuộc sống tại hải ngọai của Kỳ ngọai hầu Cường Để
  • . . . . .